Đáng suy ngẫm Gửi con Trai, Con Dâu : “Các con à! Mẹ không phải là osin!”
Posted by phuongttm on 2nd December 2017
| 48 views

Những câu chuyện đời sống thường ngày, những tâm sự thầm kín của những bậc làm cha làm mẹ luôn khiến chúng ta phải suy ngẫm. Cha mẹ khi đã đến tuổi già thường muốn được sum vầy bên các con, các chau. Thế nhưng cũng không ít người vẫn phải gồm mình lên để quán xuyến mọi việc trong gia đình, và nghiễm nhiên trở thành một ô sin bất đắc dĩ…

mẹ không phải osin
Mẹ thương con nhớ cháu, muốn tuổi già được sum vầy bên các con, nhưng đừng vì thế mà biến mẹ thành… osin. (Ảnh: Aboluowang)

Ngày mẹ lên sống cùng các con, bắt đầu là ngày con dâu có bầu. Con dâu nghén quá nên các con về đón mẹ lên để chăm sóc. Mẹ vui mừng lắm. Tuổi già rồi cả một đời chăm sóc các con còn không kể công thì đâu xá gì một vài việc cỏn con khi mà mẹ thực sự muốn được gần con, gần cháu.

Nhưng cũng bắt đầu từ đấy, mẹ cảm thấy mình thật khó để “thích nghi”…

Khi con dâu nghén không thể ăn, mẹ vì sợ ảnh hưởng đến cháu nên đã gắng thay đổi món. Mỗi ngày mẹ nấu 4 bữa, gần như toàn thời thời chỉ dành cho việc đi chợ và nấu nưỡng nhưng mong con dâu sẽ ăn được nhiều cho mẹ khỏe, con khỏe.

Quần áo các con thay ra, cũng là mẹ đi gom, nhặt, giặt rổi phơi. Cơm nhà ăn xong, các con cũng tự nhiên đứng lên về phòng ngủ, chỉ còn lại mình mẹ lủi thủi thu dọn như một phận sự đương nhiên.

Có món ăn nào lỡ không vừa miệng là các con nhăn nhó chê bai mà không hề nhìn thấy tình yêu của mẹ nằm trong đó. Nhà lỡ có bẩn thì mẹ là người “ngứa mắt” đầu tiên. Các con dường như đã quen với việc nhà bẩn, hoặc đã quen với việc có  mẹ ở bên ?

Lịch sinh hoạt của các con cũng phải để mẹ theo dõi và nhắc nhở. Mẹ có lỡ nhắc nhiều lần vì thấy không thực hiện thì các con đâm ra cáu bẳn. Mẹ lỡ “quên” không nhắc thì các con lại “nhắc nhở” mẹ…

Rồi cháu ra đời, cả nhà mừng rỡ hạnh phúc như thế nào. Mẹ thắp nén hương cho cha mà nước mắt lưng tròng. Cháu chào đời, các con thành một gia đình hoàn chỉnh. Mẹ cảm thấy đã buông được phần nào gánh nặng trên vai.

Nhưng câu chuyện đâu chỉ dừng lại ở đó…

mẹ không phải osin
Phận làm con, cần quan tâm tới cha mẹ nhiều hơn, đừng đợi đến khi không còn cơ hội nữa

Khi cháu chào đời, cũng là lúc mà mẹ được các con “luyện” cách pha sữa buổi đêm, “luyện” cách cho trẻ bú bình, “luyện” cách sử dụng máy hâm sữa, thậm chí mẹ còn được luyện cả cách sử dụng máy hút sữa mà chưa biết để làm gì…Cách chăm trẻ nhỏ, mẹ dường như phải học lại từ đầu. Những gì mẹ làm đều không vừa ý các con bởi đó đã là lỗi thời, là cổ hủ.

Bên cạnh đó, mẹ vẫn phải duy trì nhịp sống gia đình lúc này khi con dâu ăn một khẩu phần riêng, còn lại mẹ và con trai ăn một khẩu phần riêng. Để cháu có sữa bú, mẹ mua chân giò, mua đu đủ… về nấu cho con dâu ăn. Mẹ đau đầu thay đổi món, thay đổi cách nấu. Mẹ làm với tất cả tình yêu nhưng thực nhiều lúc mẹ mệt mỏi…

Cho tới khi cháu đã lớn hơn một chút, mệ thấy mình thật sự trở thành osin đúng nghĩa. Các con đi làm, mẹ ở nhà chơi với cháu. Khi các con về, các con lại chơi với cháu còn mẹ lại lủi thủi việc bếp núc. Các con cứ thoải mái đi du lịch bởi vì ở nhà đã có mẹ trông cháu cho.

Ở trong cuộc sống thường nhật, các con cứ đi làm từ 6 giờ sáng cho đến 5 giờ chiều mới về.  Một mình mẹ quay vòng với sữa, cháo, cơm nát… rồi xay, rồi giã, rồi nghiền. Chuyện tã lót, áo xống, ngủ nghê, dỗ dành… ty tỷ thứ việc không tên này đều một mình mẹ đảm trách.

Mẹ biết, mẹ trong lòng các con vẫn là mẹ của ngày nào, mẹ của hàng chục năm về trước. Nhưng các con à, tất cả những thứ được coi như “nghiễm nhiên” ấy được làm bởi sự gồng mình rất lớn của mẹ với tất cả sức lực còn lại. Các con hãy một lần nhìn lại, để thấy rằng “Mẹ không phải là osin!”.

Loading...